tinhhuongkhogo.com

THỊ XÃ BIỂN VÀ TÔI Khi người bỏ tôi đi Mùa xuân cũng viễn ly những ngày tuổi ngọc

THỊ XÃ BIỂN VÀ TÔI
Khi người bỏ tôi đi
Mùa xuân cũng viễn ly những ngày tuổi ngọc
Khu vườn tình yêu những chiều vữa nắng
Chỉ còn lũ sâu lẩn mình trong vắng lặng
Nhai những giấc mơ thuần khiết thuở xa vời
Tôi nhớ những bàn tay
Tôi nhớ những lời hẹn hò
Sưởi ấm những đêm mùa đông nào xa rất xa
Những chiều cơn mưa tức tưởi về ngang phố
Dội mãi bờ vai tôi , chẳng thể làm phai nỗi u hoài
Tôi níu gọi tháng ngày thân ái
Chỉ thấy những cánh buồm bỏ bến ra đi
Thị xã biển những ngày trầm lặng sóng
Lòng tôi chợt thèm một phút bão giông
Thổi tan những viên cát lũ còng gió miệt mài se suốt tháng năm biền biệt
Cho khởi sinh dấu chân người viễn tích từ lâu
Khi mặt trời di cư về sau những ngọn đồi
Một mình tôi bơ vơ trên triền cát
Bầy sỏi lầm lỳ chẳng nói
tôi bỗng thấy hồn tôi là những áng mây
cố định hình tâm tư giữa muôn vàn biến đổi
thổn thức thành những hạt lệ pha lê !
09/09/2019

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *