tinhhuongkhogo.com

Tem hồng - phần 10

Lời giới thiệu: Sinh năm 1954 ở Thượng Hải bắt đầu sáng tác từ năm 1973, hiện công tác tại Hội văn nghệ Thành phố Yên Đài. Năm 1982 với “Nỗi khổ của lão Sương” Kiều Kiện nhận giải truyện ngắn ưu tú toàn quốc. Hai năm sau, ông nhận giải truyện vừa ưu tú toàn quốc với truyện “Kho người già”, nhận giải văn nghệ “Tháng mười” với tiểu thuyết “Hồn sông”...
Có những sự việc xảy ra thật bất ngờ, thật ngẫu nhiên mà không ai lường trước được, tựa như ánh sao sa giữa trời khuya cao lộng, rồi để lại một vết hằn sâu hoẳm trong cuộc đời nhân thế. Tuyết tử đã xuất hiện đường đột như vậy vài phút chốc làm xáo động, làm rối tung cả cuộc đời Lâm Hạc, cuốn anh vào những vòng xoáy ái tình kỳ lạ.
Chiều nay, khí trời oi bức, những tia nắng như ngàn vạn mũi kim chiếu xuống, châm vào làm cho cây cối hoa lá sau cái hàng rào sắt kia như ủ rủ héo khô. Đây là một vườn hoa nằm giữa lòng đường Triệu Gia Tân, nơi người chơi tem thường tụ hợp để trao đổi mua bán và dần dần trở thành chợ tem vào cỡ nhất nhì của cả nước. Họ đứng ngồi lộn xộn dưới cái mái che nắng được đúc kiên cố bằng bê tông cốt thép, tám chuyện thị trường tem thư những ngày qua.
Lâm Hạc hôm nay phá lệ đi chợ tem vì A Tam da đen trịnh trọng mời anh đến gặp một nhân vật quan trọng. Thông thường Lâm Hạc thường đi chợ vào lúc đã vãn khách, định kỳ đúng chiều thứ tư mỗi tuần. Anh là người hào hoa phong nhã, đi chợ mà như thể đi tản bộ ngắm cảnh, chào hỏi các chủ sạp tem, lễ độ khách khí. Lâm Hạc dáng người cao gầy, ăn mặc giản dị, mái tóc đen tự nhiên bồng bềnh lượn sóng, phủ dài kín cổ, khi nói chuyện hay quay người lại, cả bờm tóc lắc lư ra vẻ nhà nghệ thuật, lúc yên tỉnh nghĩ suy nó rủ xuống và trông Lâm Hạc thật giống Chúa Giê-su trong các bức tranh bên đạo. Anh ung dung khoan thai dạo bước, nét mặt tươi tỉnh lạ thường khiến dân buôn tem phải thốt lên những lời đàm tiếu kỳ quặc.
Thật đáng giá ngàn vàng. Lâm Hạc đâu phải là thiên kim mỹ nữ để họ bình phẩm như vậy, lý do chính có lẽ vì vương vị vua tem của anh. Số lượng tem anh sưu tầm lưu trữ giống như mọi người, xem ra cũng bình thường thôi, nhưng kỳ thực lại rất sâu sắc, uyên thâm chưa ai địch nỗi.
Dân buôn tem đều biết Lâm Hạc nghiện trò chơi này, khi anh mua, anh không so đo giá cả, nhưng rất trọng phẩm chất món hàng. Anh lật qua lật lại, soi kính lúp, rọi ánh sáng mặt trời, giống như người đàn bà kỹ tính tìm cho ra mọi vết bẩn hay bụi bặm còn sót lại trong phòng ngủ của mình. Hễ thấy một chút xíu khuyết tật, Lâm Hạc châu mày, ta thán. 
Thái Nguyên, Bạch Nguyên - kiến thức ngày nay - 260 - 1997
28/05/2017

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *